Thông BáoRa mắt Làm quen Góp ýSoft Game
Thời Trang TEENsTruyệnẢnh ĐẹpẢnh Thành ViênTEEN MUSIC

Đăng KíDiễn ĐànThành ViênLịchBài Trong Ngày


<b>-» Devil_nhok_x «-</b>
Top 15 - Bài gửì Sốt dẻo
Bài gửiNgười gửiThời gian
Vagex link 2/1/2013 Wed Jan 02, 2013 9:07 pm
Vagex link 1/1/2013 Tue Jan 01, 2013 7:11 pm
vagex link 30/12 Sun Dec 30, 2012 9:26 am
vagex link 28/6 Fri Dec 28, 2012 7:37 pm
vagexlink 26/12/2012 Wed Dec 26, 2012 7:44 pm
Giấc mơ buồn Fri May 28, 2010 7:13 pm
Bức tranh trong tim Fri May 28, 2010 7:10 pm
I'm forbidden - TB Fri May 28, 2010 7:09 pm
Wavin' flag - K'naan - World cup 2010 Fri May 28, 2010 7:07 pm
11A3 ở núi Sập nè ! Mại dzô Thu May 13, 2010 7:47 pm
A CON KIẾN Thu May 13, 2010 7:23 pm


Bạch mã hoàng tử ( Chương 15)Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down

Copy link này gửi đến cho bạn bè nha!

Thu Oct 01, 2009 3:13 pm
petuiuiu
[Đường phố]
[Đường phố]
Virgo Tổng số bài gửi : 159
Vàng rồng : 8152
Vcoin Vcoin : 1
Join date : 25/09/2009
Age : 23
Đến từ : TP Ho Chi Minh
Châm ngôn : Thứ gì đến sau sẽ trở nên hoàn thiện và tốt đep hơn thứ đến trước.

Bài gửiTiêu đề: Bạch mã hoàng tử ( Chương 15)
Xem lý lịch thành viên

Chương 15

Ôi, cái cổ tôi… mỏi nhừ.
Vì đám đồ lỉnh kỉnh tôi đã đeo hay là vì hồi tối tôi đã ngủ ngoẹo cổ nhỉ?
…tôi nghiêng đầu qua lại và tay thì đấm đấm vào cổ.
Rồi, 2 bàn tay của hắn từ phía sau
đột ngột bóp mạnh hai vai tôi..

“Argh!! You làm gì vậy?”
“Massage!”
“KHÔNG CẦN!!”

Tôi chúi mũi vụt chạy về phía lớp,
Trong khi hắn thì hỏi với theo..

“Không thích à?”
….

Tôi chạy nhanh vào chỗ khi còn đang thở hì hục,
nhỏ Mai đang dựng giá vẽ quay sang nhìn tôi lạ lùng.

“Sao vậy..?”
“Huk..tui..sợ trễ.”
“…?”

Mai mở miệng định nói gì đó nhưng ánh mắt nó tự nhiên lại chuyển hướng,
từ nhìn tôi, nó ngước lên nhìn ra phía sau tôi..
có vẻ rất ngạc nhiên?

Khi tôi quay lại xem thật ra nó đang gặp cái gì,
Thì hắn đã đặt cuộn giấy vẽ của tôi xuống chân ghế..
Còn cái balô, hắn quàng trở lại vai tôi, nháy mắt.

“Quý khách bỏ quên hành lý! ^-^”
“…T_T..”
“Hah… tôi sẽ trở lại vào cuối buổi. See ya”

Hắn nháy mắt, vò cái đầu rối rồi chắp tay sau lưng,bỏ đi.
Đám bạn tôi đều nhìn thấy hết… kể cả Diệu!
Tôi cúi mặt tránh ánh nhìn sôi sùng sục của nó,
Và những cặp mắt tò mò pha lẫn ghen ghét của những đứa con gái khác.

“Bà thực sự quen hắn?”
“..uh..hắn.. ở gần nhà tui thì phải.”
“omgosh, nhỏ Diệu nó sẽ xé bà ra 2 mảnh!”

Câu nói của Mai làm tôi lo lắng ko yên,
Dĩ nhiên Diệu ko thể xé tôi ra.. -__-
Nhưng, có thể nó sẽ giận tôi… vì tôi đã ko nói cho nó biết.
……….
Trong suốt buổi thực hành,
Tôi cứ chốc chốc lại lén nhìn nhỏ Diệu, quan sát thái độ của nó.
Nó có vẻ đã bình thường trở lại, vừa vẽ vừa cười nói với nhỏ bên cạnh..
Tôi tự trách cái thứ đầu óc đãng trí của mình..
Đã khiến tôi lâm vào tình trạng dở khóc dở cười này đây.
………

11h15

Sau gần 4 tiếng kể cả giờ nghỉ giải lao,
Tôi vẫn chưa hoàn thành bài vẽ hôm nay.
Mai cũng thế, nhưng nó đã vẽ gần xong, chỉ còn thiếu… trái mãng cầu.
Còn mâm trái cây của tôi chỉ có chùm nho và quả táo,
Thôi để giờ sau tiếp vậy.

Tôi định cuộn bức vẽ lại để cho vào hộp,
Thì tiếng thầy giáo đanh lại ngay sát bên.

“Ai xong thì nộp tại đây, còn chưa thì lát mang qua phòng giáo viên nộp cho tôi.”
“Hơ…hơ? Nộp à?”
“Bà ko biết bài này chỉ có 5 tiết thôi hả? Vẽ nhanh đi!”

Mai ghé tai tôi thì thầm khi thấy vẻ mặt ngơ ngác của đứa bạn,
Còn tôi thì ngao ngán tiếp tục hoàn thành cho xong.
chỉ tại… nãy giờ tôi lo nhìn lén Diệu! TT__TT
……

12h00
Tôi bảo Mai về trước, vì nó đã nộp bài được 10 phút rồi.
Tôi chỉ còn tô nền là xong..
Bài này tôi vẽ ẩu quá, nên trông nó nham nhở kinh dị.

Wah…cái cổ… mỏi khủng khiếp!! Hic hic.
Trong lúc tôi vươn vai, tôi thấy Diệu gom đồ và đi tới.
… sắp phải giải thích rồi.

“Chưa xong?”
“Uh, còn tí nữa.”
“Chỉ còn mình bà thôi đó”
“… biết sao giờ.”
“Ráng nhanh đi, tui phải về rồi”
“Ok, ko sao. Đi trước đi, chờ tui làm gì!”

Diệu gật đầu và bỏ ra khỏi phòng vẽ,
Tôi vẫn nhìn theo dáng nó.. sao nó ko hỏi gì cả?
Lạ nhỉ…

Opps, tôi phải nhanh thôi.
Chiều tôi còn đi làm, chiều tôi còn gặp Hoàng tử! ^0^

“Trời ạh! có 1 sinh viên bị phạt!”

Tôi giật mình ngẩng ra cửa nơi tiếng nói vừa phát ra,
Y như nỗi sợ hãi của tôi, chính hắn. (chứ còn ai vô đây nữa?)
Hắn bước tới chỗ tôi cầm theo ly trà chanh trên tay.

“Tôi ko bị phạt, rõ chưa?”
“Thế sao ở đây 1 mình trong khi tất cả đã về?”
“Họa sĩ tốt là luôn làm việc nhiều hơn kẻ khác. -__- “
“hah… thế hả? Làm việc nhiều hơn mà tác phẩm lại xấu hơn!”
“…><…”

Tôi lại quên, cái kinh nghiệm vừa rút được hồi sáng,
Là cuộc chiến tranh nào giữa tôi và hắn..
đều kết thúc với phần bại thuộc về tôi. TT___TT

Hắn kéo ghế ngồi cạnh xem tôi vẽ..
Chân bắt chéo, còn tay thì cầm ly trà sữa đưa lên miệng hút chùn chụt.
Ahh.. khát quá. TT__TT
Sao hắn ko mời tôi nhỉ?

“Uống ko?”
“..KO!” T__T

Hắn rút tay vừa chìa ra lại và tiếp tục… uống 1 mình. ><
Con gái nói ko là có cơ mà!!


Chương 17

Sau khoảng 25 phút,
Tôi cũng xong được bài thực hành mà mắt thì hoa cả lên.
người tôi rã rời.. tôi uể oải thu xếp cọ vẽ, mấy hũ màu nước…
còn hắn thì giúp tôi tháo bức tranh khỏi giá.

“Bài này mà đạt trên 7 điểm thì tôi đi bằng đầu!”

-__-
Ngòi chiến tranh lại được châm lên..
Hah.. tôi ko muốn.. và thế là tôi im lặng.
Có lẽ nhìn thấy bộ dạng thảm sầu của tôi, hắn ko bình phẩm gì thêm.

Tôi cúi xuống để lấy cái ba lô lên,
Nhưng hắn đã ngăn tôi lại, và đưa tôi bức vẽ vừa cuộn xong.

“Để đó, you cầm cái này”

Nói rồi hắn bỏ đồ đạc của tôi vào chiếc túi,
Tôi để mặc hắn và cho bức vẽ vào hộp ống dài.

“Oh..gói xôi, you chưa ăn sáng à?”

Trong lúc cài cái túi lại, hắn đã thấy gói xôi của tôi trong đó.
Nhờ you, mà tôi đã quên cả ăn sáng! ><
Hèn chi tôi lại hoa mắt và chóng mặt thế này…

Hắn mang cái ba lô của tôi lên vai, giật lấy cả cái hộp dài đựng bức vẽ,
Và kéo tôi đi về phía phòng giáo viên, nộp cuộn giấy cho thầy.

Cũng đỡ vì có hắn mang giúp..
Cổ vai tôi cứ căng mỏi từ sáng tới giờ,
Hay tại tôi đã ngồi ngủ tựa vào cửa kiếng xe buýt?
Yeah…chắc vậy rồi.

“Đi ăn trưa nhé.”
“Ok.”

Hắn nhìn tôi như ko thể tin rằng tôi lại “Ok”.
Sự thực là tôi đói sắp chết rồi TT__TT
Gói xôi của tôi thì đã bị hắn quăng vào sọt rác trong trường,
Vì nó có vẻ đã thiu thiu…mùi nước cốt dừa.
………

“Ăn chậm thôi!”
“huh huh, you thử nhịn đói từ sáng coi!”
“..tôi luôn bỏ bữa sáng đấy thôi..”
“Huh? tại sao vậy?”
“Ack, tôi ko sướng như you, có người mua xôi sáng cho!!”
“…ah ha, yeah… dĩ nhiên!”

Tôi nuốt miếng cơm trong sự tự hào vì mình còn có dì Út ^-^
Nhưng ko hiểu sao tôi lại thấy tội tội cho hắn.
Dĩa cơm của hắn vẫn còn nhiều..

“Ey, sao ko ăn?”
“Tôi ko đói.”
“Ko đói thì cũng phải ăn chứ! Ăn để sống mà. -__-“
“tôi thích ngồi nhìn you ăn”
“Hả?..”

Tôi gần như phun cả ngụm trà đá ra bàn,
Sau câu nói gây shock của hắn..
Hắn kêu tính tiền và trả luôn phần của tôi.
Nên tôi móc tiền trả lại hắn.

“Gì thế?”
“Đây là tiền cơm của tôi”
“Dẹp đi!”

Huh? Ey…? Hắn đã đứng dậy và đi ra ngoài.
Tôi đâu có thiếu tiền hay nghèo khổ cơ chứ??! TT__TT

“Hey, đưa ba lô lại cho tôi”
“Tôi sẽ đưa khi về tới nhà”
“Ko..tôi ko về nhà. giờ tôi đi làm.”
“Cái gì? Đi làm à?”
“Yah, right, vì thế, hãy đưa nó cho tôi…”

Hắn gạt cánh tay tôi đang giơ ra để đòi lại chiếc túi..
Và nhìn tôi đăm đăm giữa đường..

“Làm ở đâu?”
“Tại sao tôi phải nói cho you?”
“Vì tôi là bodyguard của you!”
“hah hah, tôi ko phải đi chiến đấu, vì vậy, tôi ko cần bodyguard”
“…”

Oh ho!!! lần này, tôi đã thắng, hắn đã ko thể nói được gì!
Ya…hoo!!
Tôi giật lấy cái balô trên vai hắn trước khi hắn kịp phản ứng,
Và chạy nhanh ra chỗ bác xe ôm đang đậu gần đó,
Tôi thúc bác ấy chạy nhanh như đang trốn chạy 1 kẻ thù..

Khi tôi ngoáy lại nhìn,
hắn đã bước đi với 2 tay trong 2 túi quần, chân đá cục đá văng lên trong ko trung..
Cái dáng ấy.. có vẻ chán nản và bất cần làm sao.
……….
………………

Trái với mong đợi của tôi,
buổi chiều hôm ấy tôi đã ko gặp được Hoàng tử,
Cho dù tôi có cố tình lảng vảng ở cầu thang cả chục lần,
với hy vọng anh sẽ đi xuống và chạm mặt với tôi… T__T
chỉ có 1 điều tốt duy nhất trong ngày,
là tôi đã được giao công việc chứ ko photo tài liệu hay đọc báo nữa…
………………
………………………..

Tôi về tới nhà thì thấy xe của ba tôi,
Hôm nay là ngày 20?

“Ba, con mới về”
“Đi học?”
“Nó đi làm.”

Ba tôi có vẻ bất ngờ với câu trả lời của dì Út,
Ông quay sang nhìn tôi, ánh mắt ko hẳn là giận dữ,
Nhưng cũng làm tôi thấy sợ.

“Sao dì để nó đi làm?”
“Va chạm nhiều sẽ khôn lớn hơn”
“… vẫn đi xe đạp hả Giang?”
“Dạ..”
“..ah..khi nào tốt nghiệp?”
“Năm sau.”

Cả năm nay,
lần nào ghé ba tôi cũng hỏi câu ấy, và tôi thì luôn trả lời y như thế.
Giống như, 1 thói quen, hoặc là ko biết hỏi gì,
Nên ông chỉ hỏi…đại như vậy mà ko hề để tâm lắng nghe.

Ba tôi…và tôi.
Nhìn vào ít ai nghĩ chúng tôi là cha con..
cứ như tôi đang chào hỏi 1… người khách của dì.

Hồi ấy, mỗi khi thấy thái độ thờ ơ, nhạt thếch của ba tôi,
Thì tối về tôi lại ôm gối khóc tấm tức.
Nhưng bây giờ, tôi coi đó là chuyện bình thường,
nếu ba tôi tỏ ra âu yếm cưng chìu.. ko chừng, tôi sẽ thấy ngại.






Theo bạn, chủ đề này được mấy sao:
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang

Bạch mã hoàng tử ( Chương 15)

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
dien dan fj2k :: --==(¯`'•.¸ TRUYỆN ¸.•'´¯)==-- :: Truyện chữ, truyện dài, tiểu thuyết-
Thế Giới FJ2K http://fj2k.Tk
Design By
Fantomat
Múi giờ GMT. Hiện tại là 11:11 PM
Free forum | © phpBB | Free forum support | Liên hệ | Report an abuse | Sosblogs